Saturday, February 27, 2016

Người Nhật học thế nào?

Môn Nghiên cứu xã hội (Social Studies tức Đức Dục theo cách gọi hồi xưa) ở Nhật là môn quan trọng thứ 2 chỉ sau môn “Tiếng Nhật”, đứng trên mọi môn khác còn lại như toán lý hóa sinh kinh tế học…và có thời lượng dạy và học rất nhiều. 

Và học sinh phải ôn thi môn này để tốt nghiệp các lớp, các cấp, thậm chí thi vô công sở làm, thi bằng lái xe, các trò chơi trên truyền hình…cũng liên quan đề tài này. Ngoài lý thuyết, học sinh phải có hành động cụ thể thì mới được điểm cao.


Các nội dung trong môn Đức dục có thể được giáo viên triển khai cho học sinh thảo luận như sau:





- Bạn đã bao giờ ăn cắp và nói dối? Hãy ví dụ về việc nói dối mà khiến bạn xấu hổ
- Nếu ra nước ngoài, bạn sẽ làm gì để người Nhật chúng ta được coi trọng?
- Lòng nhân ái nghĩa là gì? Vì sao phải giúp đỡ người già, trẻ em, phụ nữ, người tàn tật? Vì sao phải hỗ trợ giúp đỡ các quốc gia nghèo hơn chúng ta?
- Trong sản xuất, nếu mình kỷ luật sẽ hạn chế thiệt hại cháy nổ do bất cẩn. Bạn hãy cho ý kiến. Bạn có bao giờ bất cẩn gây hậu quả cho cá nhân và gia đình bạn chưa?
- Vì sao phải xếp hàng và tuân theo trật tự của xã hội?
- Bạn nghĩ gì về việc chửi bới nhau? Có giải pháp nào thay thế việc chửi bới nhau hay không?
- Vì sao phải nói nhỏ nơi công cộng? Vì sao phải có óc quan sát để hòa mình vào đám đông?
- Vì sao chúng ta không nên ăn thịt thú nuôi và động vật hoang dã ?Vì sao chỉ dùng các loại động vật được nuôi làm thực phẩm ở các farm?
- Hiện nay tập quán ăn thịt chó mèo chim muông rắn rết của người Trung Quốc và các nước châu Á…cũng bị ảnh hưởng tập quán này. Bạn nghĩ gì về điều đó và bạn có sẵn sàng thoát ra khỏi văn hóa này?
- Bạn nghĩ gì về quan niệm của người Nhật trong việc cho rằng ăn thịt cá voi là bổ dưỡng? (họ lên án rất dữ việc này, vì có 1 lượng người già Nhật vẫn bảo lưu quan niệm ăn cá voi, mặc dù bị giới trẻ phê phán).
- Vì sao chúng ta không nên đổ lỗi, đổ thừa cho người khác sự thất bại của chúng ta?
- Sau một ngày, bạn có tổng kết lại mình đã làm gì có ích cho xã hội, đã học gì có ích cho bản thân trước khi ngủ?
- Vì sao chúng ta phải tiết kiệm. Chỉ mua những gì cần thiết. Và ưu tiên hàng Nhật sản xuất?
- Vì sao chúng ta phải tập luyện thể dục thể thao, bạn dành bao nhiêu phút trong quỹ thời gian 24h của bạn cho thể dục thể thao?
- Vì sao phải đọc sách? Thói quen đọc sách bất cứ lúc nào và nơi nào, bạn có không? Nếu không vì sao?
- Bạn sinh ra để làm gì? Bạn đóng góp được gì cho xã hội trong mấy chục năm bạn sống trên trái đất này?
- Tại sao bạn lành lặn chân tay và đầu óc mà không làm việc? Bạn có ăn ngày 3 bữa không? Nếu có, vì sao phải ăn mà không phải làm?
- Bạn có dám từ chối trước 1 đề nghị bạn cho là xấu?
- Bạn có thấy việc đi trễ giờ ảnh hưởng thế nào đến người khác. Vì sao bạn không bao giờ đi trễ trong các việc liên quan đến cá nhân bạn (lợi ích của bạn, ví dụ đi thi bằng lái xe) và thường xuyên đến muộn trong các hoạt động tập thể khác?
- Bạn nghĩ gì về tính cao thượng của 1 con người? Một ví dụ của người xung quanh mà bạn cho là cao thượng
- Bạn đã có bao giờ tiểu nhân chưa? Làm sao để thoát ra tư tưởng tiểu nhân này?....
- Tính tham lam và ích kỷ, bạn nêu một ví dụ người nào đó xung quanh bạn mà bạn cho là tham lam và ích kỷ?
- Tính tiểu nông và hẹp hòi. Bạn đã từng tiểu nông, hẹp hòi với người khác? Bạn sẽ cải thiện như thế nào?
- Tính dũng cảm và chịu trách nhiệm, dám làm dám chịu. Bạn có bao giờ hèn nhát không dám nhận trách nhiệm về việc mình làm chưa? Vì sao bạn lại hèn nhát như vậy?
- Tính quảng đại và tha thứ. Vì sao con người văn minh cần tha thứ lỗi lầm của người khác cho lần đầu tiên. Nếu họ lặp lại thì có nên tha thứ nữa hay không? Vì sao phải cắt quan hệ với người lặp lại lỗi lầm từ lần thứ 3?
- Tính bảo thủ và kìm hãm sự phát triển bản thân thế nào? Vì sao chúng ta bảo thủ? Cái tôi cá nhân nghĩa là gì? Bạn có dám hy sinh cái tôi cá nhân để cộng đồng tốt đẹp hơn?
- Tính sáng tạo và ham học hỏi. Vì sao châu Á chúng ta luôn theo sau người phương Tây về công nghệ? Bạn làm gì để có tính sáng tạo? Bạn đã từng sáng tạo ra cái gì?
- Tính cầu thị và sửa sai. Vì sao mình lại khó chịu khi người khác chỉ trích hay chỉ ra điểm sai của mình? Mình đã từng như vậy chưa? Mình sẽ sửa đổi như thế nào.
- Đức sẵn sàng hy sinh vì người khác. Vì sao chúng ta sẵn sàng hy sinh vì người khác? Người khác nào đáng để chúng ta hy sinh?
- Thói quen chỉ trích và phàn nàn của nhóm người không làm việc. Bạn có bao giờ nhìn thấy một sự việc dưới góc độ tiêu cực, quy trách nhiệm cho ai đó và lên án gay gắt nhưng không hề nhận ra bản thân mình cũng góp phần trong đó?
- Thói đố kị, ghen tị và hệ quả. Bạn có công nhận người khác giỏi hơn và đẹp hơn bạn không? Bạn có hiểu vì sao người khác thành công hơn bạn không? Bạn sẽ làm gì để giống như họ thay vì ghen ghét?
- Giá trị thật sự ở một con người là gì? Bạn đánh giá một con người qua cái gì họ có? Tiền bạc, danh vọng, bằng cấp, chức vụ, đạo đức, trí tuệ, tính nhân văn..?
- Ý thức nơi công cộng gồm có cái gì. Liệt kê các hành vi chúng ta buộc phải không được thực hiện ở nơi công cộng?
- Tính sĩ diện là gì? Vì sao dân châu Á có tính sĩ diện cao? Tính sĩ diện sẽ góp phần trong việc nói dối như thế nào?
- Trong một thất bại của tập thể, là một thành viên, bạn sẽ quy trách nhiệm cụ thể cho ai đó hay bạn sẽ nghĩ là trách nhiệm của mình trong đó? Vì sao có câu nói "sự đói nghèo của một dân tộc là lỗi của mỗi công dân?". Bạn sẽ tự sửa như thế nào để góp phần vào sự thành công của tập thể?
Hiện nay, rất nhiều trường học và công sở ở các nước Á Châu cũng mang các câu hỏi này cho học sinh và nhân viên của họ thảo luận (đặc biệt là Hàn Quốc, Singapore, các lãnh thổ Đài Loan Hồng Công, Thái Lan, và gần đây là Ấn Độ, Srilanca, Indonesia…cũng áp dụng), ví dụ bạn có làm xứng đáng với mỗi đồng lương được nhận? Như anh bạn Tony làm nhân sự một công ty rất lớn kia, sau khi đọc bài này, đã áp dụng để tuyển dụng. Sau khi qua hết các kỹ năng khác, ứng viên sẽ viết 1 bài cảm nghĩ khoảng 500-1000 chữ về 1 trong các chủ đề trên (cho họ tự chọn, viết trong 2 tiếng), anh cho rằng dù vị trí kỹ sư hay nhân viên văn phòng gì đều phải diễn đạt cho được ý kiến của mình bằng văn viết. Họ chấm ý, không chấm sự bóng bẩy trong câu từ. Và một khi đã ngồi nghĩ ra cách trả lời các câu hỏi này, thảo luận các đề tài này, thì đạo đức của họ cũng thay đổi ít nhiều.
Các bạn trẻ muốn tìm việc hoặc đổi việc thành công, nên nghiên cứu tự mình trả lời trước để không lạ lẫm khi phỏng vấn, ví dụ như câu "Bạn có bao giờ tiểu nhân", nhiều bạn hay đứng hình vì không biết trả lời. Các bạn phòng hành chính nhân sự có thể áp dụng các câu hỏi trên để tuyển nhân viên tốt. Mọi kỹ năng đều có thể đào tạo, nhưng đạo đức thì tự mỗi cá nhân phải tích lũy.

Bàn về Đúng / Sai và Thắng / Thua


Chúng ta
03:38' CH - Thứ sáu, 26/02/2016


Người ta tranh luận hay xử sự thường có khuynh hướng khẳng định Đúng / Sai và Thắng/ Thua. Nhưng đó chỉ là một bước nhỏ của cả chuỗi hành xử trong cuộc đời. Đạo vô chấp / Đức vô ngã thì không cần tính đến điều đó nữa. Đúng/ Sai, Thắng/ Thua là​ những khái niệm tương đối, trong từng hoàn cảnh, đối tượng, văn hoá, phương thức, trong không gian / thời gian xã hội khác nhau....
Ở một số Nước đi bên phải đường là Đúng, ở nhiều Nước còn lại thì đi bên trái đường! Ở Bắc Triều Tiên không yêu ông Un đã đắc tội nghiêm trọng, nghe đài phương Tây là hoạ. Còn ở Mĩ xin cứ tự nhiên không ai kết luận Đúng / Sai và chẳng Thắng / Thua gì xảy ra cả . Đảng cs coi Tư bản là tự Thua mà giãy chết còn tư tưởng Mac Lê ắt Thắng thế trên toàn cầu. Rõ là chẳng Đúng, nhưng phê nó là sợ Sai.

Phương Tây nam nữ thanh niên thụ thân trước hôn nhân chẳng Sai, ở xứ Ta trước đây ai dám thế bị coi vô phúc! Xã hội theo đạo Hồi, lấy 4 vợ vẫn là Đúng, không lấy vợ cũng chẳng Sai! Nhưng Vua xưa kia ở Nước nào cũng vậy: không lấy vợ lại là nguy! Nhiều ý muốn thay đổi, thậm chí cải hoá tập quán muôn dân thấy Đúng, nhưng có khi Thua thế lực Vương gia....

Mong muốn phát triển kinh tế là Đúng, nhưng phá rừng nguyên sinh, cố đem cây cao su về trồng bạt ngàn vào đó là đại Sai, nhưng cách đó có thể chấp nhận được ở một số vùng rừng tái sinh Tây Nguyên. Trước kia làm kinh tế thị trường bị coi là Sai, nay thế là Đúng nhưng không cẩn thận Thua trắng lưng

Người đi xe máy đằng sau va vào người đi trước, dù đang đi Đúng, nhưng xảy ra thế là Sai, người đi trước ( giả sử cũng Đúng ) không mặc nhiên đã Thắng. Cách xử sự chửi bới cuồng nộ của người đằng trước không cẩn thận rất sai mà gây ẩu đả. Anh công an đưa hai người về đồn là Đúng, nhưng vì điều gì để họ tố mình Sai thế là bị kỷ luật

Trung Quốc ỷ kinh tế quốc phòng mạnh thực hiện mọi cách 'liếm' hết biển Đông, hẳn nhiên họ phải cố tìm dựa vào lý 'Đúng' nào đó để hô hoán rằng 'có bằng chứng không thể chối cãi' nhưng họ đã bộc lộ rất nhiều điểm Sai , nên không thể giúp họ Thắng cho được ! Các Nước nhỏ còn lại cố gắng không Sai để tránh Thua.

Trong giới làm ăn nhiều khi vì Đúng mà Thua, kẻ làm Sai được nhiều mà thành Thắng trong nhiều việc còn lại. Có kẻ xấu thao túng cái Sai của người khác để mưu Thắng cho nó. Giả sử những cái Sai phải bị tử hình thì Nhà nước không hề vui với cái Thắng của mình trong việc đó.

Có Nước, trẻ con đi học phải làm bài Đúng với điều được dạy và đáp án của thày cô ( nên phần lớn khá giỏi ) mà lớn lên mắc đầy cái Sai trong ứng xử, làm việc, thái độ sống, phương pháp quản trị... Một kẻ trung niên được truyền thông gọi là 'quý ông' dừng xe đái bậy giữa ban ngày trên đường Thủ đô, mà công an và dư luận không biết xử lý cái Đúng Sai như thế nào, chắc là văn hiến và văn minh Thủ đô Thua, nhưng ai Thắng ở đây?


Bà Thủ tướng Đức Mekel rộng tâm mở lối cho người tị nạn được vào cư trú tại Đức ( khó ai phê phán được là Sai ) , nhưng hành xử của nhiều kẻ Sai trong giao thừa Bolonhơ khiến bà dễ bị Thua trong nhiệm kỳ tới, nhưng không hẳn cộng đồng đang tị nạn ắt phải Thua. Stalin từng ban bố những mệnh lệnh tàn khốc cực Sai về tính nhân đạo ở Liên Xô khi chiến tranh nhưng giành được Thắng vĩ đại Phatxit
......
Ví dụ nhiều vô kể....


Triết lý của kẻ ghê gớm ( ví như kẻ xâm lược / maphia / cường hào ) là : đã mưu cầu Thắng cần gì đến Đúng / Sai. Thua làm giặc!

. Những người thấp cổ bé họng, trí đoản năng hèn thường bị theo lẽ Đúng / Sai của kẻ mạnh mà sa vào cuộc Thắng / Thua của nó


Nên, các Trí Giả khuyên:
  • Đúng phải là cốt lõi / xuyên suốt / nhất quán của Lẽ Phải : được thừa nhận ở mọi nơi mọi lúc, nhân bản được, lan toả được, trọng tài cho Thắng / Thua thậm chí hoá giải được Thắng / Thua
  • Sai là quay lưng thậm chí xung đột với Đúng. Đừng tiếp tục! Nếu đã Sai không nên cố từ nó giành Thắng, tìm đến từng điều Đúng để dừng và giảm Sai, đỡ bị Thua đau đớn sau này

Nhưng vẫn trong cái vỏ của 4 khái niệm được cơi nới rộng ra mà thôi!
....


Hơn thế....
Để thoát khỏi cái nghĩa tương đối của Đúng / Sai và Thắng / Thua nêu trên thì người ta phải đi đến được, sở hữu được, thực hành được những khái niệm có giá trị phổ quát toàn thể. Vì thế xưa kia Trang Tử nói hành động chẳng nên theo cái lẽ Đúng / Sai của kẻ khác, đừng sa vào cái mưu Thắng / Thua của kẻ khác. Học trò hoang mang hỏi lại Thày: vậy rốt cuộc nên thế nào? Trang Tử kế tục Đạo Đức Kinh của Lão Tử mà rằng : chỉ có Đạo Đức mới hanh thông, an lành, phúc quả!

Đạo là học hỏi phát hiện ra được trong Tạo hoá...các Quy luật ( Huệ Năng là vậy ) : có lực hướng tâm thì cũng có lực ly tâm, khi nào nước dập được lửa và khi nào làm lửa to hơn....nhiều chân như Rết hay không chân như Rắn đều di chuyển được. Thắng / Thua theo nghĩa vận hành Đúng / Sai theo Quy luật mà thôi: hoặc được Quy luật ủng hộ ( Trời độ trì ), hoặc bị Quy luật dập vùi ( Trời không dung ) .

Đức là con người sáng tạo nghĩ ra Quy tắc ( Trí Năng là vậy ) vận hành như thế nào, có phương pháp ứng dụng nổi được các Quy luật không, liệu hành xử được tự nhiên như nhiên như Rắn thoăn thoắt mà không cần nghĩ, Rết chẳng mưu cầu phải thêm chân. Chiếc thuyền giấy gấp chỉ nổi lào phào trong ao phẳng lặng, nhưng con tàu sắt lớn lướt nhanh trên sông lại vượt qua được cả biển khơi gió bão....đều hanh thông ...

Đúng / Sai theo Đạo Đức. Được thế khỏi cần Thắng / Thua.... Sẽ không còn cái vỏ tương đối của nó nữa!
....

Từ đó, mọi người - các chính khách, nhà quản lý, những trí thức, mỗi người dân tự vấn :
  • Ta làm điều gì ở đây, lúc này cho là Đúng thì trong hoàn cảnh khác, không thời gian khác, với đối tượng khác còn Đúng nữa không? Có lâu bền không? Không làm ai phải Sai hay bị Thua chứ ? Có làm tăng giá trị của Ta không
  • Ta được Thắng ai, bởi điều gì, có phải dựa trên cái Sai nào không ? Trong đó chính Ta có bị tự Thua mình điều gì không? Kẻ Thua có để ta yên sau này không? Sau đó ta có phải 'chiến những trận' ghê hơn không ?

NGƯỜI CÓ TẦM CỠ THOÁT RA, VƯỢT LÊN ĐƯỠC TÍNH TƯƠNG ĐỐI CỦA 4 KHÁI NIỆM TRÊN LÀ THÁNH NHÂN! NHƯNG AI CŨNG MUỐN HỌC, MUỐN BÁI, MUỐN CẦU THÁNH NHÂN VÌ THẾ


Người châu Á có thể tư duy?


Đại biểu nhân dân


Người châu Á có thể nghĩ (Can Asian think)? Nếu bất chợt có ai đặt câu hỏi này với bạn thì cũng đừng ngạc nhiên quá đỗi bởi câu hỏi đó đã được Kishore Mahbubani, cựu Bộ trưởng Ngoại giao Singapore (1993-1998) và là Hiệu trưởng đầu tiên của Trường Chính sách công danh tiếng ở Singapore đặt ra từ lâu. Câu hỏi đó gợi cho chúng ta và hầu hết người châu Á một sự tò mò, băn khoăn và thậm chí là một sự khiêu khích.
Kishore Mahbubani, như ông tự nhận, là một người “đã may mắn được đi qua nhiều nền văn hóa và nhiều thời kì khác nhau”. Là một người Hindu gốc Ấn ở Singapore (Sindhi) ông đã có những láng giềng là người Hồi giáo gốc Malaysia, người Hoa đến từ Trung Quốc. Ông cũng đã từng là “một thần dân của nước Anh, sau đó trở thành công dân Malaysia, và chỉ 2 năm sau, năm 1965, lại mang quốc tịch Singapore”. Trong sự nghiệp của mình ông “đã đi từ Đông sang Tây” vì vậy có được các trải nghiệm khác nhau ở những vị trí, thời điểm và trong những nền văn hóa khác nhau. Điều này làm cho cái cách ông đặt ra câu hỏi liệu người châu Á có thể nghĩ càng trở nên khiêu khích, gây ra sự tò mò băn khoăn của những độc giả khi cầm trên tay cuốn sách này của ông.
Câu hỏi được dùng làm tựa đề của cuốn sách này đã không chỉ là sự khiêu khích nhằm vào người châu Á mà còn cả những người ở ngoài châu Á hay nói chính xác là những người phương Tây. Như tác giả đã viết, tiêu đề của cuốn sách mang tính khiêu khích này sẽ gợi ra hai câu hỏi lớn dành cho hai đối tượng khác nhau. Trước tiên là cho những người châu Á, liệu người châu Á có thể nghĩ? “Bạn có thể nghĩ được không? Nếu có, tại sao các xã hội châu Á lại để mất cả ngàn năm và tụt hậu nhiều so với các xã hội châu Âu – các xã hội đến đầu thiên niên kỷ này đã vượt rất xa chúng ta?” Ở đây, câu hỏi không còn chỉ là sự băn khoăn, sự khiêu khích và còn là cả một sự cảnh tỉnh đối với những người châu Á. Tiếp đến, tác giả cũng dành một câu hỏi cho “những người bạn phương Tây” là liệu “người châu Á có thể nghĩ cho chính bản thân họ?” Hay nói cách khác là liệu người phương Tây có tin là người châu Á có thể tư duy và chấp nhận cái cách tư duy của người châu Á để rồi chấp nhận không áp đặt cái tư duy phương Tây vốn được xem là độc tôn lên những người bạn châu Á của họ?
Phải nói ngay rằng ngay chính bản thân tác giả cũng đã không thể trả lời cho câu hỏi lớn xuyên suốt cuốn sách này. Trong lần xuất bản đầu tiên, tác giả còn lưỡng lự giữa ba phương án trả lời ‘có thể’, ‘không’ và ‘có lẽ là có thể’. Ông viết trong lời nói đầu cho lần xuất bản này như sau: “Người châu Á có thể nghĩ? Nếu nhìn từ lịch sử các xã hội châu Á trong vài thế kỉ gần đây, câu trả lời có lẽ là ‘không’ – hay giỏi lắm là ‘không được tốt lắm’.” Còn trong lời nói đầu cho lần ấn bản thứ ba tác giả đã thừa nhận rằng ông không có “tham vọng đưa ra một câu trả lời đích đáng” mà chỉ muốn “chính độc giả tự thách thức những giả thuyết cũ mà thôi”.
Nhưng dù không có một câu trả lời dứt khoát cho câu hỏi liệu người châu Á có thể nghĩ, xuyên suốt cuốn sách chúng ta có thể thấy toát lên hai khẳng định của tác giả cũng có thể coi là hai câu trả lời ở dạng không trực tiếp cho câu hỏi mà tác giả đã đặt ra. Theo Kishore Mahbubani, người châu Á “cần phải nghĩ – và tư duy rất sâu sắc – về triển vọng của mình trong thế kỷ tới và trong thiên niên kỷ mới.”(Lời giới thiệu cho lần xuất bản đầu). “Nhưng bài học đầu tiên mà châu Á cần học là học cách phát triển, triển khai và duy trì một phần mềm đúng: Cơ chế phát hiện nhân tài, hòa bình và sự trung thực (MPH – meritocracy, peace, honesty – có lẽ đó là cách viết tắt dễ nhớ trong thời đại thay đổi nhanh chóng ngày nay).”
Còn đối với người phương Tây, câu trả lời của Kishore Mahbubani là phương Tây hãy tự giải phóng mình khỏi những giáo điều về tư tưởng để có thể nhìn lại chính mình như phần còn lại của thế giới vẫn nhìn thấy nó và “đó là một liều thuốc giải cho thói tự hãnh, quen với ngọt ngào trong những bài viết của giới phương Tây về các vấn đề đương đại” (Lời giới thiệu lần thứ 2). Ông cho rằng “nếu những luận điểm này có bất cứ giá trị gì, tôi hi vọng nó sẽ dẫn các học giả phương Tây tới việc chấp nhận rằng họ không phải là “độc cô cầu bại” về trí tuệ và họ nên khiêm tốn chút khi rao giảng vấn đề này với những độc giả không thuộc phương Tây.”
Vì vậy, cho dù là khiêu khích, tác giả kỳ vọng rằng “sẽ lại có một cuộc đối thoại mới giữa Đông và Tây khi xã hội châu Á bắt đầu phát triển thành công lại” chứ không chỉ là một cuộc đối thoại “quá lời” trong những năm 1990 để rồi sau đó “cả hai phía (trong đó có chính Mahbubani) rút khỏi cuộc tranh luận trong xấu hổ rằng mình đã quá lời”.
Tuy đặt ra một câu hỏi mang đầy tính học thụât nhưng cách tiếp cận Kishore Mahbubani không nặng về khía cạnh lý thuyết. Chẳng có một định nghĩa, một chuẩn mực nào về tư duy được tác giả đưa ra. Như tác giả thừa nhận, những bài viết của ông rải rác trong một quãng thời gian dài và trên các diễn đàn khác nhau được dựa trên “trực giác” và “trải nghiệm” sống hơn là tư duy hàn lâm, học thuật (Lời giới thiệu cho ấn bản lần thứ 2). Chính vì điều này mà cuốn sách của ông sẽ không phải là vật đối chứng với công trình mang tính học thuật của R. Nisbett (The Geography of Thought: How Asians and Westerners Think Differently and Why). Điều này sẽ có thể làm thất vọng một số người cả ở phương Đông lẫn phương Tây khi có ý định so sánh giữa Mahbubani và Nisbett.
Nhưng cũng chính ở điểm này cuốn sách của Kishore Mahbubani thể hiện những khiếm khuyết đáng tiếc. Rất nhiều lập luận của tác giả chỉ dựa trên những hiện tượng thuần túy mà chưa đi sâu vào bản chất của sự việc. Tác giả cố gắng tìm kiếm và xâu chuỗi các sự kiện riêng lẻ nhằm biện minh cho một lập luận có sẵn hơn là dùng những sự kiện đó để đi đến một chân lý chưa được khám phá. Chẳng hạn khi nói về sự biến đổi xã hội ở Mỹ kể từ năm 1960, tác giả liệt kê một loạt các con số ấn tượng nhưng không hề chỉ ra mối liên hệ nhân quả giữa sự thay đổi trong các thiết chế xã hội với “sự suy đồi lớn của xã hội” Mỹ. Công việc của tác giả giống như việc gọt một đôi chân cho vừa với đôi giày mà tác giả đang có hơn là đi tìm kiếm sự lý giải thích đáng cho những gì tác giả quan sát được.
Đọc sách của Kishore Mahbubani chúng ta sẽ nhanh chóng cảm nhận thấy một sự tự hào của tác giả về châu Á và các “giá trị châu Á” cho dù tác giả đôi lúc đã cho thấy một sự kiềm chế để tránh sa vào một cuộc tranh luận mới như tác giả thừa nhận rằng “cả hai phía rút khỏi cuộc tranh luận trong xấu hổ rằng mình đã quá lời”. Song hành với sự tự hào (đôi lúc là thái quá) này là một sự phê phán đôi khi nhẹ nhàng, đôi khi rất gay gắt nhằm vào phương Tây và Mỹ. Nhưng dù chỉ trích Mỹ và phương Tây, tác giả vẫn không thoát khỏi thái độ trông chờ vào Mỹ và phương Tây. Thái độ chỉ trích Mỹ và phương Tây của tác giả trong suốt cuốn sách nhiều khi giống như là một lời chê trách, than vãn, hờn dỗi của một người thất vọng vì sự trông đợi không được đáp ứng hơn là một sự phê phán tỉnh táo và sòng phẳng đối với Mỹ và phương Tây.
Một sự khác biệt khác với các công trình mang tính học thuật là sự thiên vị của tác giả. Với vị trí là một nhà ngoại giao, một người phụng sự lợi ích của một quốc gia, tác giả không hẳn đã biện minh cho châu Á mà cốt lõi của lập luận của ông là biện minh cho chính ông, cho chính phủ ông mà ông đã phụng sự. Chẳng hạn như trong bài viết về Polpot, ông đã tìm cách bóp méo sự thật lịch sử, đưa ra một cách nhìn khác sai lệch về lịch sử nhằm bảo vệ cho lập trường về vấn đề CPC của Singapore trong thời kỳ mà ông từng là quan chức ngoại giao. Chính ở điểm này dụng công của tác giả dường như đã không được thành công như ý muốn. Trong khi tác giả khuyên người châu Á phải biết tư duy, tư duy sâu sắc để có thể đuổi kịp và thậm chí là làm cho người phương Tây phải ngả mũ kính phục và khuyên người phương Tây phải biết phá bỏ sự xơ cứng trong tư duy và phá bỏ các định kiến thì tác giả vẫn giữ nguyên định kiến của mình, những định kiến cố hữu mà tác giả đã cố gắng bảo vệ và biện minh trong hầu hết các bài viết trong cuốn sách này cho dù nó khó có thể phản ánh đúng lịch sử cũng như thực tại. Đọc những gì tác giả viết về CPC, Trung Quốc, Việt Nam và cả Mỹ và phương Tây, người ta dễ dàng nhận thấy cái định kiến cố hữu gần như không thể vượt qua của tác giả. Và điều này chỉ có thể được giải thích bằng việc tác giả đã từng là một tác nhân góp phần hình thành chính những định kiến đó và đứng đằng sau những định kiến đó là lợi ích của chính phủ mà tác giả đã phụng sự.
Cuốn sách có thể làm hài lòng những người luôn tự hào về châu Á và cũng sẽ làm hài lòng những người luôn tìm thấy thú vui trong việc chỉ trích Mỹ và phương Tây. Nhưng cuốn sách sẽ không đủ để làm hài lòng những ai muốn thực sự có thể tự hào một cách chính đáng về châu Á và cả những người muốn phản bác, chỉ trích Mỹ và phương Tây một cách công bằng, sòng phẳng và thực sự khách quan.

Grammar Revolution course - khóa học ngữ pháp Tiếng Anh

Grammar Revolution là khó học khá hữu ích trong việc xây dựng một lượng kiến thức ngữ pháp cơ bản với những người đã quen một phần nào đó với ngôn ngữ được xếp vào hạng những ngôn ngữ đẹp nhất và phổ biến nhất thế giới này. 

Grammar Revolution giúp ta sửa những điểm ngữ pháp đơn giản nhưng dễ sai colonthree emoticon, hướng dẫn sử dụng những cấu trúc phức tạp nhưng dễ sử dụng pacman emoticon Và nhất là với ngữ điệu vô cùng duyên dáng của cô giáo đáng yêu.
Link video: Watching here


pacman emoticon.Liên kết cố định

Course Speaking of speech + ebook



Speaking of speech là khóa học bằng video kèm theo giáo trình rất hữu ích với những ai đang gặp khó khăn trong kĩ năng thuyết trình trước lớp học cũng như trước đám đông và dành cho những người đang muốn nâng cao khả năng thuyết trình của mình tới mức chuyên nghiệp. Khó học này giúp bạn tạo những ấn tượng ban đầu cách chuyên nghiệp, triển khai ý để nội dung được mạch lạc, cách tóm kết mang điểm nhất cao và cách sử dụng ngôn ngữ cơ thể cùng những ngôn ngữ không lời khác cách hiệu quả.



File ebook: Download

Link videos: Watching here

Learning how to Pronounce


Và để trở nên như một lời mở đầu chiến dịch chia sẻ kinh nghiệm về ngoại ngữ này, Ad sẽ post một vài khóa học cơ bản dành cho những người mới học tiếng Anh. 
[Sau đó sẽ là tiếng Tây Ban Nha(đất của Ad), tiếng Pháp và Ý]


Đây là khóa học dạy phát âm rất tốt của một cô giáo người Việt, nếu không muốn nói là khá nhất hiện nay của người Việt. Do đó, mối lợi đầu tiên của các bạn mới chập chững bước vào một thế giới mới với một ngôn ngữ mới hay cả với những bạn đã quá quen thuộc với thứ ngôn ngữ xinh đẹp này nhưng vẫn còn có những băn khoăn trong địa hạt của phát âm, thì đây là một cơ hội lớn. 

Link the course is below: Watching here

What Reading Really Means to Me

In the first place, I want to inspire you the joy of reading, what I have been doing for long time.

When I was first asked “What Reading Means to Me.”  My knee-jerk reaction was “What doesn’t reading mean to me?”  As the model of a addicted bookaholic and a scholar, I thought of all of our standard platitudes:  “Reading is Life.”  “Reading is Fundamental.”  “There is no such thing as too many books.”  I might easily have gone on and on along this vein, until I remembered that, for me, it hadn’t always been that way.  Not by a long shot.
            My approach to reading as a child was quite different than it is today.  I can still remember clearly how scientific my approach was at the ripe old age of ten.  “Dad,” I would say, “next time you’re at the library, get me a book for my book report.”  I did give him some direction, however.  “Remember, it should only be about this big…..it can’t be more than 100 pages…..and please, make sure it has lots of pictures.”
            You can only imagine my reaction when he proudly walked in the door once with a copy of The Call of the Wild
            “Dad!” I screamed.  “Dad!  This is like, huge – OhmyGod – 221 pages??!  And, there’s like, practically no pictures.  Anywhere!  I tooolldd you -”
            “Dave,” he responded, only mildly irritated, “it’s Jack London!  It’s a classic!”
            I stared at him.  All I could muster in response was “Daaaaddd!!”
            Prior to this crisis, my only memories of going to the library were when we would drive my Grandmother there every Saturday afternoon when we took her on errands, right in between our stops at the bakery and the cobbler shop.  I was thankful that my Gramma only read Westerns, since these were shelved in the coolest section of the library. 
There was a big overhang above the Westerns section, right underneath the stairs which led up to a balcony, and it was a great place to hide in the shadows and throw things or jump out at people.  I definitely loved visiting the library in those days.
My library career began at this same library, just as auspiciously as my reading career.  It was Boy Scout Government Day, 1971, and all the young boys in our town were to be elected to political posts throughout the community.  Naturally, there was great interest in running for Police Chief, or Fire Chief, or better yet, Principal of your own school, where you could have all manner of fun sitting in the school office and haranguing your friends who were stuck in class while you weren’t.
I quickly read through the lists of positions for election and zeroed in on the one slot for which no one had signed up to run.  “Library Director.”  That was it.  I knew what I was going to go for.  I think in my selection essay, I wrote something like “I believe that libraries and books hold the future of mankind, and I would like to dedicate my life to them.”  Basically, I wanted the day off from school.
As soon as I found out I had won the election unopposed, I faced only one dilemma.  Although the Boy Scouts had efficiently sent me all the paperwork I needed about running the library for a day, no one had actually told me where the library was.  Lord knows I hadn’t memorized the route whenever we drove my Grandmother there.    In the car, I was always too busy plotting new ways to harass my sister under the balcony stairs.  Fortunately, for me and the Boy Scouts, my father came through again.
While I did get through that one Boy Scout Government Day somewhat unscathed, I was amazed to be re-elected to this post the following year, again, unopposed.  To make matters worse, the library actually had the nerve to offer me a paid part-time job in the library, shelving books as a student page.
“Daaaddd!”  was all I could say.  “How do you get to the library again?  I gotta go back this year, too.”
Now, I mention these anecdotes for one very important reason, to illustrate that there is hope for all of us.  For most of my life, I was what might today be called “Reading Challenged,” and, if not for the persistence of parents and teachers and librarians, I would likely have remained that way.  In fact, in my life as a reader, I have discovered a very fundamental paradox. 
Even though I do believe everyone is a born reader, I do not believe everyone is born to read.  I believe that while most of us possess the ability innately, we need somebody to jump start us, to take our dormant flint and steel and get a spark going.  We don’t have to “become” readers.  We need to “see” reading as the vital part of life that it is.
To me it is a privilege to open someone up to the world of books, but it can be frustrating since it’s not one of those things you can make happen, and you never really know you’re doing it once you actually do it.  There is some reason why I kept going back to that library of my youth, and it wasn’t just to throw things at my sister under the balcony stairs.  I was seeing reading in action.  I was seeing people choosing to spend some time between the covers of a book.
They weren’t at the movies, although they may have been going later that day.  They weren’t watching TV or playing sports at that moment, although they certainly may have been earlier that day.  I was seeing people voluntarily bringing books home with them without measuring thickness between their forefinger and their thumb.
My grandmother was not able to move around that easily in her final years, but nothing was going to keep her from her weekly visits to the library.  My dad, whom I was convinced knew nothing about anything, had known who had written The Call of the Wild.  ‘Nancy Drew’ was not one of my sister’s friends from school, yet my sister kept talking about her.  And Dr. Seuss books were not Christmas ornaments that had fallen off of the tree.  They had been left there for a reason.
People around me were showing me books.  People around me were living with books.  People around me were reading books, demonstrating their love of reading without drumming it into my head, and in spite of my efforts to resist, I began to understand why.
Now, I’ll let you in on a little secret.  Throughout much of my childhood, I was convinced I did not know how to read.  I was a good student, I knew my alphabet and my phonics, and I even managed, in spite of myself, to get my book reports in on time, although I do distinctly remember once deciding to settle for a grade of ‘F’ rather than continue reading My Antonia for even one more day.  But what this had to do with that strange concept called “reading,” however, was beyond me.  You see, I knew I knew “HOW to Read.”  I just didn’t think I was “A READER.”
Thank goodness others taught me otherwise.
My father never stopped bringing home those classics, some of which I actually read.  Mrs. Hamilton, my speed reading teacher in high school, kept saying “David, you really are a good reader.  You’re just not a very fast reader.”  Mrs. Bragdon, the Children’s Librarian, started putting aside books just for me, once it became clear to her that I had indeed figured out how to get to the library.  Bedtime stories were the norm, and, thank goodness, there were still plenty of publishers including pictures in their books.
Once I made that voluntary, unassigned decision to open a book and read, just for its own sake, I was hooked.  Reading became a hobby, then a passion, then a need.  Suddenly, I was saying things like “Oh, I’ve read that,” or, “You know, the book was much better than the movie,” or, perhaps most surprisingly, “Daaaddd!  I wanna go to the library!”
In reading, I had discovered a way to make dozens of new friends, without having to actually meet anybody.  I became a Hardy Boy, a Happy Hollister, and sometimes even the third Bobsey Twin.  I played with Curious George, the Cat in the Hat, and, when desperate, even Madeline, or Amelia Bedelia.
Later in life, I became notorious for giving people books as gifts, and, likewise, I became very easy to shop for.  Throughout our house, various doorstops and table leg props and high chair booster seats began disappearing as I began reading them.  My mother, whose oft-spoken phrase “I don’t know why you kids don’t like to read!” had developed into something of a mantra, was now wailing and gnashing her teeth.  “Would you please stop bringing books into this house!”
Technically, I’m an adult now, but I still feel like a kid with my love of reading.  When I read, I feel like I’m bingeing on calorie-free ice cream, and nobody can make me stop.  Reading has become a healthy indulgence, a positive form of escape, a chance to be transported, teleported even, without having to leave your chair or have your cells reconstructed.  It is virtual reality without the safety goggles.
Reading makes far away places seem close by, and makes nearby places seem far away.  Reading showed me why Narnia’s Kingdom was in a closet, and it helped me learn how to calibrate my spark plugs.  Reading taught me the importance of things like good nutrition, safe sex, and a Red Sox World Series, and why Rodgers and Hammerstein had to re-write the South Pacific about a dozen times.
Reading has taught me about hatred, and about love, about fellowship and about aloneness.  It has helped me to care that Rosa Parks would not give up her seat, it assured me that I wasn’t the only kid who had certain fears, and it continued to prove to me that no one – absolutely no one – could keep me from finding out about something if I really wanted to.
Reading has taught me how to think more than teachers have taught me how to think, but I do credit teachers for showing me the importance of being able to think.  And, reading has also taught me there is absolutely no reason why I couldn’t have been one of those people who fought in the Revolution, or who traveled in space, or who ran in the Boston Marathon, or who planted a tree.  In short, to paraphrase the popular expression, “Everything I need to know, I learned by reading.” 
Well, okay, almost everything.
In his recent memoir titled On Writing, Stephen King refers to reading as the “only proven method of time travel.”  I will paraphrase his explanation:  “I am writing this sentence on May 5,  1989, and the one thing I know for sure is that you’re listening to me at some other time, in the future…and you think I’m talking to you right now.” 
That’s pretty powerful stuff.
The theorist Walter Ong says that reading helps us “develop an interiority,” and that our “human spirit is meant for knowledge…something only reading can give us.”  I love words like that, seeing as I work for a college.  But I sometimes prefer very basal explanations that only a fellow reader can give.   
For example, Jimmy Durante, in his comic song “The Day I Read a Book.”  He alliterates wonderful rhymes such as “I couldn’t believe it!  Didn’t think I could read it!” And I can only echo his refrain.  “I’ll never forget it!  The day I read a book!”
In a similar, though less musical vein, I have a cousin who rivals my voracious appetite for books.  I remember how shocked I was to discover this, and I asked him why he read so much.  His answer was both as simple and as mind-blowing as Mr. Durante’s.  “You can get smart for free.  It’s awesome.”
I’m somewhat of a fan of the writer Julia Cameron.  Her series of books on The Artist’s Way have encouraged hundreds of readers to convince themselves of the importance of nurturing their own creative spirits.  My favorite book of hers is titled The Right to Write, and in it she confesses that, when she meets St. Peter at the Pearly Gates, she hopes to share one thing only:  that she convinced someone to write.  That, she says, will be plenty to be proud of. 
As a librarian, I think I’d like to tell St. Peter that I convinced someone to read.
In the end, however, I always seem to end up referencing what is, for me, one of the most fundamental manifestations of American culture:  the Broadway Musical, and my own, personal favorite iconoclast, Stephen Sondheim. 
When I finally try to boil down to just a few words what reading means to me, what comes to mind, oddly enough, is the title of Mr. Sondheim’s composition “Being Alive,” from the musical Company.  I’d like to share one passage from that song that makes me think not only of love for another human being, but, for some reason, of reading.        

            Someone to hold you too close
            Someone to hurt you too deep
            Someone to sit in your chair
            And ruin your sleep
            And make you aware of being alive.

            Someone to need you too much
            Someone to know you too well
            Someone to pull you up short
            And put you through hell
            And give you support for being alive.
            Being alive.

When I read, I’m reminded of all of my senses and sensations and imaginations.  When I read, I’m reminded I have a brain, and a heart, and a soul.
When I read, I’m reminded I’m alive.